Cũng như lần trước, Cordis xuống phi thuyền công cộng rồi xách hai túi to đi về khu cư trú, dáng vẻ có hơi chật vật.
Lần này trong túi còn nhiều đậu đất hơn trước, phồng căng đến mức như muốn chắn hết người Cordis. Tuy thể lực đã vượt xa khi cậu còn là nhân loại, nhưng xách lên vẫn thấy hơi đuối.
Hai cái túi to này thật sự ảnh hưởng bước đi của cậu.
Cậu thầm nghĩ, may mà dọc đường không gặp ai, chứ bị thấy thì mất mặt chết đi được.
Không ngờ ngay giây sau, tay cậu bỗng nhẹ bẫng, hai chiếc túi đã được chuyển sang tay hai trùng khác.
“Buổi sáng tốt lành.”
Cordis giật mình nhìn sang hai bên, thấy người vác túi giúp chính là hàng xóm của cậu và người bạn từng tỏ vẻ không vui lần trước.
Vị bạn bè ấy lần này trông rất thân thiện, cười tủm tỉm chào cậu.
“Buổi sáng tốt lành, hai cậu…?” Tuy bị “cướp” đồ, nhưng đứng giữa hai quân thư cao gần hai mét rưỡi, Cordis thật sự không tự tin để nói nhiều.
May mà Gist lập tức giải thích ngắn gọn: “Giúp một tay.”
“Ha ha, đúng thế, nhìn cậu xách có hơi vất vả. Dáng người nhỏ gọn như cậu hợp với tác chiến linh hoạt hơn.” Hyde nghịch ngợm chớp mắt, có vẻ đang cố kéo gần quan hệ với Cordis.
Cordis nhìn hai túi to vướng víu trong tay mình nay sang tay họ lại như thu nhỏ, bèn im lặng.
“Trong này là đậu đất à?” Gist liếc Hyde một cái: “Tôi đặt 50 cân.”
“Đó là thù lao à?” Cordis theo bản năng đùa.
Gist không đáp, đôi mắt lục hơi mờ.
Hyde hất cằm: “Đương nhiên, xem như phúc lợi nho nhỏ cho chúng tôi vì vui vẻ giúp đỡ. Đừng nói nhiều ở đây, lỡ để trùng khác biết cậu vừa nhập hàng, coi chừng họ kéo đến cửa mua sạch cả đống mới mang về.”
Cordis nhìn hai túi đậu đất kia, nghĩ nếu làm hết chúng thành khoai nướng thì không biết sẽ mệt cỡ nào.
Đã có người giúp, Cordis cũng không khách khí, đi đầu dẫn đường về nhà.
Hai quân thư cao lớn xách đồ mà bước chân không hề chậm, rất nhanh đã đi trước. May mà thân thể Cordis cũng là quân thư, không yếu đến mức không theo kịp.
Ba trùng đi thang máy lên nhà Cordis, đặt đồ đến tận cửa nhà, Gist và Hyde không có ý định bước vào.
Cordis mỉm cười tỏ ý cảm ơn, biết họ chủ yếu muốn khoai nướng nên nói đợi một lát là sẽ có, bảo họ tí lên lấy.
Gist lập tức gật đầu, tiện tay chuyển tiền cho Cordis.
Tâm trạng Cordis khá thoải mái. Hôm nay còn định “nghỉ làm” một ngày, không ngờ vẫn có thể kiếm tiền.
Cậu khiêng hai túi đậu đất vào nhà, bắt tay chuẩn bị mẻ khoai nướng 50 cân như đã hứa. Làm sẽ hao hụt, nên nguyên liệu phải chuẩn bị dư.
Lột vỏ, cắt thanh, thao tác liền mạch.
Sáng nay mở một loại dịch dinh dưỡng có vị khó tả, Cordis không muốn bị “cắt khúc” khó chịu nên uống liền một mạch, bận rộn từ sớm, cả người chưa thấy đói.
Giờ nghe mùi dầu thơm từ khoai nướng, cậu bắt đầu thèm.
Cậu dứt khoát vừa nướng khoai vừa lấy ít lá rau còn tươi xào đơn giản để “dỗ” cái miệng đang đói.
Ưu điểm của đồ ăn không quá chắc bụng là lúc thèm có thể ăn chút ít, không vì no mà không ăn nổi.
Ôm một bát lớn rau xanh nhai rộp rộp, Cordis thấy lòng cực kỳ thỏa mãn.
Nhìn mớ rau tươi nếu để lâu sẽ héo, Cordis cân nhắc có nên mua đồ gia dụng có chức năng giữ tươi hay không. Rau củ không dễ bảo quản như đậu đất.
Hôm qua là cuối tháng, tiền trợ cấp giải ngũ đã về. Cộng với tiền lời ba ngày bày quán và ít tích góp trước đó, lúc này đầu tư một chút cũng không phải là không được.
Ăn xong bữa trưa nho nhỏ, Cordis rất nhanh nướng xong 50 cân khoai nướng. Ban đầu định để Gist tự lên lấy, nhưng đúng lúc cậu muốn ra ngoài, bèn gói ghém cùng lúc, tiện xuống lầu mang sang luôn.
Lần trước là Gist chủ động mời, quyền hạn tạm thời của Cordis vẫn chưa hết hạn. Cậu đi thang máy xuống tầng dưới, cửa vừa mở liền đặt túi khoai nướng trước cửa, bấm chuông.
Đợi hàng xóm tự ra lấy là được.
Cordis xách theo túi còn lại, đi đến cửa hàng đồ hộp lần trước.
“Chào ông chủ, chào buổi trưa.” Cordis thấy ông chủ trung niên vẫn ngồi sau quầy như trước, cười chào hỏi.
“Ai, khách quý!” Ông chủ lập tức đứng dậy, mắt nhìn chằm chằm chiếc túi quen thuộc trong tay Cordis: “Cậu cần gì nào?”
“Tôi có chút thắc mắc muốn hỏi, không tiện tay không đến.” Cordis đặt một túi khoai nướng lên quầy: “Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Cordis.”
“Tôi tên Yone, bạn bè đều gọi tôi là Yon.”
Yone mỉm cười hài lòng, đặt túi ở quầy vào góc rồi ra hiệu cho Cordis ngồi xuống ghế bên cạnh.
Cordis không khách khí, ngồi xuống ngay và thẳng thắn nói rõ mục đích:
“Tôi muốn hỏi một chút, Yon cửa hàng của ông thuê như thế nào? Nếu tôi thuê cửa hàng để làm đồ ăn thì có cần giấy tờ gì không? Quân thư giải ngũ như tôi có được ưu đãi gì không?”
Những câu hỏi dồn dập khiến Yone hơi choáng, nhưng sau khi hiểu được Cordis định mở cửa hàng, ông ta liền vui ra mặt.
“Nha? Tiểu Cordis muốn mở cửa hàng à? Tôi với mấy lão bạn còn tưởng cậu chỉ ra ngoài bán chơi thôi. Cậu biết không, khoai nướng của cậu mà đem lên Thành Trung Tâm, chắc chắn có vô số trùng xếp hàng trả cả đống tinh tệ để được ăn đó!”
Nói xong, Yone chợt thấy mình hơi thật thà quá. Tuy trong lòng rất muốn được ăn lại món khoai nướng ấy mãi, nhưng cũng không đành lòng nhìn cậu thanh niên trẻ tuổi này dấn thân mạo hiểm.
Cordis không ngờ lại nghe được câu nói như vậy, nhưng rồi nhớ đến lần đầu tiên tới cửa hàng ông ta, Yone cũng từng khuyên cậu đừng tiêu tiền linh tinh. Cậu bật cười, cảm thấy mình thật may mắn khi gặp toàn những trùng tốt.
“Yon, nói thật ở cái nơi hoang vu thế này, tôi biết là pháp luật cũng chẳng quản hết được đâu, tôi thấy nơi này rất an toàn. Dù lợi nhuận ít một chút, tôi vẫn sẵn lòng làm ăn ở đây.”
Thấy cậu thật lòng, Yone cũng vui vẻ cười to:
“Đúng rồi! Toàn bộ tinh Z11 này chẳng có nơi nào an toàn hơn chỗ này đâu.”
“Vậy nếu tôi muốn thuê cửa hàng thì phải làm sao?” Cordis quay lại chủ đề chính.
Yone nhớ lại thủ tục mình làm năm đó, ngượng ngùng gãi cằm:
“Hắc, tôi thuê từ hồi mới giải nghũ, cũng nhiều năm rồi, không nhớ rõ lắm. Tôi nghĩ chắc cậu chỉ cần mở quang não, tìm phần ghi chép cư trú khu của mình, rồi vào đó, hình như bên cạnh có mục thuê cửa hàng.”
“Không biết bây giờ còn giao diện đó không, nhiều năm rồi mà cư trú khu này cũ quá. Tôi chỉ còn tiệm nhỏ với cái phòng huấn luyện, những cửa hàng trống khác đều bị hậu cần lấy làm kho chứa cả rồi.”
Yone vừa lầm bầm vừa gửi tin cho người bạn qua quang não:
“Cậu chờ chút, tôi hỏi giúp cho.”
Cordis vừa nghe ông nói vừa mở lại bảng đăng ký cũ. Trong đó chỉ có hai mục đơn giản: xin cư trú và tuần tra. Nhấn vào “xin” cũng chỉ thấy lựa chọn nhận tiền giải ngũ và đăng ký khu cư trú.
“Thật sự không có mục thuê.” Cordis nhíu mày suy nghĩ. Nếu khu cư trú không còn chỗ cho thuê, có lẽ cậu vẫn phải dùng xe đẩy nhỏ để bày quán như trước.
Ra ngoài thuê ở nơi khác thì rất phiền phức, trừ khi bắt buộc, chứ cậu thật sự không muốn phải chạy tới lui như vậy.
“Được rồi, tôi vừa liên hệ bạn tôi. Ông ta khu nói cư trú còn một phòng trống, vốn làm kho hàng, hơi nhỏ chút nhưng mở cửa hàng thì rộng rãi lắm. Nếu cậu thuê, ông ta cho dọn đồ ra luôn. Tôi gửi liên kết quang não cho cậu nhé.”
Yone vừa nói vừa than: “Đám hậu cần đó thật là, có bao nhiêu công năng cũng không biết dùng, lại còn kêu tốn thời gian bảo trì, chẳng hiểu làm cái gì.”
Cordis mừng rỡ, nhưng nghe nói cửa hàng hơi lớn thì lại lo lắng không biết mình có đủ tiền không. Trước đó cậu còn định nếu làm ăn tốt thì mua thêm một lò nướng lớn.
Như thể nhìn thấu ý nghĩ của cậu, Yone cười nói:
“Yên tâm đi, khu cư trú này thuộc quân đoàn, tiền thuê có thể trừ bằng điểm quân công, rẻ lắm! Tiệm nhỏ của tôi đây còn chẳng tốn một tinh tệ nào.”
Cordis chợt nhớ lại lúc thuê nhà, cũng dùng điểm quân công để khấu trừ, trong lòng cảm thán: đãi ngộ của quân thư giải ngũ đúng là tốt thật.
“Cảm ơn ông, Yon.” Cordis nói chân thành. Chỉ mới gặp ba lần mà ông đã chịu giúp đỡ, còn liên hệ bạn bè hộ mình, cậu thật sự biết ơn.
Yone phẩy tay:
“Cảm ơn cái gì, tôi chỉ sợ cậu tìm không ra chỗ vừa ý, rồi chạy tới ThànhTrung Tâm buôn bán, lúc ấy tôi muốn ăn món đó mà phải đi xa như thế thì mệt lắm.”
“Cả đời uống dịch dinh dưỡng và ăn đồ hộp rồi, giờ gặp món ngon như vậy, ai mà chẳng muốn ăn mãi.” Yone lắc đầu, cảm khái: có lựa chọn tốt hơn mà không chọn thì đúng là ngốc.
Cordis cười:
“Dù nói thế nào thì tôi vẫn phải cảm ông. Giờ tôi cũng chẳng có gì quý, chỉ mong ông nhận ít đồ ăn tôi tự làm, coi như quà cảm ơn.”
“Hắc, cậu trùng trẻ này được đấy.”
Yone nhướng mày, vỗ mạnh vào vai Cordis, cánh tay cơ bắp rắn chắc rung lên.
Cordis thêm liên hệ quang não của ông, ngay lập tức nhận được đường dẫn cửa hàng mà Yone chia sẻ. Mở ra là một bảng đăng ký gần giống thuê nhà, có thể xem rõ mặt bằng, mô hình nổi và cả môi trường xung quanh, tất cả đều rất chi tiết.
Hơn nữa, cửa hàng ấy lại nằm ngay sau chỗ ở hiện tại của cậu.
Cordis để ý thấy diện tích rộng tới hai trăm mét vuông, với một trùng tạm thời chỉ bán khoai nướng thì quả là hơi lớn.
Nhưng cậu cũng thấy giá thuê: một tháng chỉ 100 điểm quân công. Cordis nhớ lần trước kiểm tra, mình vẫn còn gần mười vạn điểm.
Cậu cúi đầu suy nghĩ.
Sáng nay cậu vừa ký hợp đồng cung cấp đậu đất với nhà York, lúc ấy đã định mở quầy lớn hơn, thậm chí còn nghĩ tới chuyện thuê kho chứa hàng.
Hiện tại cửa hàng này khá lớn, nếu dùng một nửa làm kho chứa, ngăn ra khu bếp và mặt tiền, thì quy mô cũng xấp xỉ với cửa hàng lớn mà cậu muốn thuê.
Giai đoạn đầu, cậu vẫn muốn tự tay lo liệu, nếu thuê người phụ bếp thì lại phải tốn thêm một khoản, chi phí đội lên thì lợi nhuận giảm bớt.
Mở một cửa hàng nhỏ, tự mình xử lý là ổn, trong tiệm cũng sẽ không tụ nhiều trùng, trông coi cũng không quá vất vả, một công đôi việc.
Cordis xem kỹ lại diện tích cửa hàng, nhanh chóng quy hoạch trong đầu, rất nhanh liền quyết định: thuê cửa hàng này thực sự có lợi.
Cậu điền xong đơn xin và nộp đi luôn.
Yone vừa mở túi đựng khoai nướng đã đóng gói, vừa nhìn dáng vẻ Cordis chăm chú làm việc, thầm tán dương trong lòng.
Ông đã thấy nhiều quân thư giải ngũ vì cơ thể khiếm khuyết hoặc vấn đề tinh thần lực mà sa sút tinh thần một thời gian. Loại thanh niên tràn đầy khí thế như cậu trùng này, ông thật sự hiếm gặp.
Bất kể là vì không nhớ rõ chuyện trước kia nên không vương vấn quá khứ, hay vì tâm trí kiên định, chỉ riêng việc có thể biến đậu đất—thứ mà trước nay không có trùng nào nghĩ sẽ làm được -thành món ngon, đã cho thấy đây là một trùng khó lường.
Giữ được một trùng như vậy ở lại khi cư trú là tốt nhất, để những lão trùng như ông khỏi phải chạy xa; chỉ những trùng tầng lớp trên gần Đế Tinh mới được hưởng văn hóa mỹ thực phong phú, giờ trùng ở đây cũng có thể được thưởng thức mỹ vị.
Cordis để ý thấy đơn xin của cậu vừa nộp đã được duyệt ngay, còn nhanh chóng nhận được mật mã tạm thời của cửa hàng. Chỉ cần hoàn tất xác minh cá nhân, cậu chính là chủ cửa hàng này, có thể vào bố trí bất cứ lúc nào.
Yone cười ha hả: “Tiểu Cordis có lẽ cậu không biết, khoai nướng của cậu đã thành ‘bí mật ai cũng biết’ quanh đây rồi. Mọi người đều biết ở chỗ này có trùng bán đồ ăn còn ngon hơn đồ hộp. Vừa nãy tôi chỉ lỡ miệng nhắc một câu, lão bạn tôi cũng rất muốn có cơ hội nếm thử.”
Cordis: “… Cảm ơn.” Cậu cảm nhận rõ mọi người đã chịu khổ vì dịch dinh dưỡng quá lâu, nhưng trước đây không có lựa chọn, lâu ngày thành quen, đành tự an ủi mình nhưng giờ thì khác rồi.
Yone không tám chuyện nữa, trên mặt giấu không được vẻ sốt ruột, giục Cordis mau đi bố trí cửa hàng. Ông hy vọng ngày mai có thể thấy tiệm nhỏ của cậu khai trương, từ đó cung ứng được nhiều khoai nướng hơn, để lão trùng như ông cũng có thể xếp hàng ăn thường xuyên.
“Tôi sẽ cố gắng hết sức.” Cordis tính toán những thứ cần chuẩn bị để mở cửa hàng trong lòng. Tuy cậu tự tin vào năng lực hành động của mình, nhưng cũng không khỏi buồn một giây vì túi tiền đang teo tóp.
Chào tạm biệt Yone, Cordis về nhà làm thêm một mẻ khoai nướng, rồi lái xe con đến cửa hàng của phố sửa chữa—duy tu—đầu tiên là tặng quà nhỏ, sau đó bàn với chủ tiệm á thư về việc làm một lò nướng cỡ lớn.
“Chính là cái cậu từng hỏi tôi?” Ánh mắt á thư không tự chủ trôi về phía chiếc túi tỏa hương thơm lạ, trong đầu tự động hiện lại bản vẽ lò nướng mà Cordis từng hỏi.
“Đúng, chính nó. Ban đầu tôi định tích cóp thêm chút tiền rồi làm, không ngờ việc này nối việc kia, đột nhiên chẳng kịp từ từ nữa.” Cordis cũng thấy thật thần kỳ, vốn nghĩ làm chủ xe đồ ăn nhỏ chỉ là trải nghiệm mới mẻ, giờ lại chuẩn bị mở hẳn cửa hàng.
“Nhất định phải làm đúng dáng kia à?” á thư nghĩ đến việc phải xử lý tài liệu suốt đêm, mặt sầm lại: “Tôi có đồ thay thế, công năng gần như tương đương. Nếu cần gấp, tôi khuyên dùng cái đó.”
“Nhiệt độ ổn định hơn, đạt tối đa 3000 độ, là linh kiện tháo xuống từ một bộ phận linh của cơ giáp.” á thư nhíu mày: “Một thiết bị rất cổ, giờ hầu hết các cơ giáp mới dùng linh kiện tiên tiến hơn, nên chỗ tôi có khá nhiều đồ thải loại.”
Mắt Cordis sáng lên: “Ý là cải tạo một chút, thêm vỏ ngoài các thứ, là có thể thành một lò nướng siêu lớn?”
“Đúng. Chỉ cần cậu đừng chê máy móc cổ, cái này hẳn đáp ứng được yêu cầu.” Thấy biểu hiện của quân thư, á thư cảm thấy đêm nay mình vẫn giữ được giấc ngủ.
Anh ta mở quang não, tiện tay cắt ra một tấm hình, trình chiếu cho quân thư xem.
Cordis không rành máy móc, nhưng cậu tin trùng chuyên nghiệp. Cậu suy nghĩ một chút, dùng tay phác họa bố cục khu bếp mình muốn, hỏi chủ tiệm á thư có đề cử dòng thiết bị tương tự nào không.
Trước đây cậu đúng là hơi tự bó hẹp bản thân. Mình đang ở một nơi trình độ khoa học kỹ thuật cao, nên đưa yêu cầu cho nhân tài chuyên nghiệp như chủ tiệm thế này, chắc chắn sẽ nhanh và tiện để có thứ mình cần.
Trừ dao phay kiểu Trung Quốc ra, đổi sang loại dao khác cậu thật sự chưa quen tay.
Chủ tiệm á thư đánh giá Cordis trước mặt, không nhịn được cười khẽ, rồi báo lại một bảng giá—bằng một nửa số liệu cậu ta đã từng báo trước đó.
Cordis tính toán một chút, trả tiền máy móc cho chủ tiệm á thư: bộ lò nướng tích hợp bản tinh gọn, tủ lạnh và bếp, chưa tới hai vạn tinh tệ—rất đáng.
Cậu nén đau lòng, quét quang não thanh toán ngay. Ai, xem như một bài học: đôi khi không thể quá tự tin. Làm tốt khảo sát thị trường rất quan trọng; lĩnh vực không quen thì nên tránh tự quyết. Nhỡ đâu cuối cùng phát hiện mình chọn thứ vừa đắt vừa kém phù hợp, thì buồn thật sự.
Hai trùng ghé đầu bàn bạc một hồi, Cordis đưa bản vẽ phác thảo cậu vẽ tay ra. Chủ tiệm á thư nhìn bản vẽ lem nhem mà suýt trợn trắng mắt.
Cả hai góp ý qua lại, cuối cùng chốt được phương án khiến Cordis hài lòng.
“Có cần tôi giới thiệu một đội thi công không?” Chủ tiệm á thư hỏi thuận miệng.
Cordis suy nghĩ: “Giá thế nào?”
“Tất nhiên là rẻ hơn công ty chính quy.” á thư cười mà như không cười: “Giống như cửa hàng sửa chữa của tôi đây, đều là mấy anh em chưa đủ tiền mua đồ mới, nhưng bạn trùng của tôi rất cừ.”
“Tốt, tôi rất cần.” Cordis chẳng thấy tự ti vì chuyện mình ‘nghèo quỷ’, cũng không ngượng khi thừa nhận: “Cậu giúp tôi liên hệ nhanh nhé?”
“Nếu không phải thấy cậu thuận mắt…” á thư liếc cậu một cái, rồi cúi đầu liên lạc đội thi công.
Chưa bao lâu đã có một trùng hình thể xấp xỉ Cordis đến nơi. Chủ tiệm trao đổi ngắn về yêu cầu của Cordis, anh ta gật đầu rất gọn.
“Chậm nhất hai ngày sẽ xong.” Anh ta thân thiện tự giới thiệu với Cordis: “Mọi người gọi tôi là Tiểu Thi.”
Cordis cũng cười đáp: “Tôi là Cordis.”
Giới thiệu xong, chủ tiệm á thư lại bàn tiếp thời gian lấy máy móc, cách bày trí để đạt hiệu quả tốt nhất, v.v.
Có anh ta ở đó, Cordis—kẻ hiểu biết nửa vời—rất biết điều chỉ đảm đương vai trả tiền và gật đầu.
“Nhiệm vụ không khó, tiến độ một ngày rưỡi. Cho tôi hai vạn tinh tệ, tôi sẽ giúp cậu dọn dẹp toàn bộ bàn ghế các thứ. Cậu chỉ cần nói muốn hiệu quả thế nào là được.” Tiểu Thi rất tự tin với công việc của mình.
Vừa rồi Cordis đứng xem cũng nhận ra đúng là Tiểu Thi rất chuyên nghiệp. Cậu từng mua vài thứ ở cửa hàng duy tu này, trùng do chủ tiệm giới thiệu thì đáng tin, nên giao luôn phần bàn ghế cho anh ta.
Tiểu Thi thêm quang não của Cordis và gửi một hợp đồng.
“Chúng tôi đều chuyên nghiệp.” Tiểu Thi nhe hàm răng trắng đều.
Cordis bật cười, xem kỹ hợp đồng rồi ký tên mình.
Chủ tiệm và Tiểu Thi thống nhất thời điểm nhận máy móc. Sau đó, Tiểu Thi bảo Cordis dẫn anh ta đi xem địa điểm cần cải tạo.
Theo địa chỉ, Cordis đi thẳng đến dãy nhà cư trú của mình. Cửa hàng nằm ngay phía sau, kiến trúc phong cách gần như giống hệt dãy cậu ở, cửa hàng ở tầng một, cửa mở ngay góc.
Mở cửa lớn nhìn vào thấy một khoảng trống thoáng đãng, may mà bên trong không có bụi bặm hay di vật gì khác.
Có vẻ trùng phụ trách bên quân đoàn làm việc rất nhanh: vừa xác nhận cậu thuê là họ lập tức xử lý gọn gàng bên này.
Tiểu Thi đi một vòng trong nhà, xác định xong công việc kế tiếp, rồi dùng quang não gọi đồng đội.
Cordis đứng xem một lát, chẳng bao lâu đội thi công đã tới. So với quân thư—tức hình thể lực lưỡng tầm hai mét rưỡi—thì dáng người họ đều nhỏ gầy, lái chiếc xe huyền phù hơi cũ, chở theo vật liệu thi công.
Bắt tay vào việc rồi, Cordis thấy mình cũng chẳng giúp được gì. Nhìn thời gian đã sắp chạng vạng, đội thi công có kế hoạch của họ, cậu liền đi trước.
Về đến nhà, cậu nhận được tin nhắn của Ike: anh ta và Reuel bảo một chút nữa sẽ ghé qua, tiện mang cho cậu một tin tốt.
Cordis dựa theo lượng tiếp đãi trước đây mà chế biến sẵn đậu đất. Vừa xong thì hai trùng tan tầm đến cửa.
“Oa, tôi thật sự muốn ở luôn nơi này.” Ike nhìn mâm cơm phong phú trên bàn—dù đều làm từ đậu đất—nhưng từ lần đầu ăn thử, sau đó mỗi khi uống dịch dinh dưỡng, anh ta luôn nhớ mãi không quên.
Reuel rửa tay xong, thản nhiên ngồi xuống: “Đừng nằm mơ.”
Cordis đã quen kiểu trêu đùa của họ. Cậu phẩy tay, ba trùng giải quyết bàn đồ ăn từ đậu đất xong rồi mới kể lại chuyện hôm nay của mình.
Cordis dùng lời giản lược để khái quát: sáng sớm cậu đến tìm York, chốt được một lượng lớn đậu đất; sau khi về thì thuê được một cửa hàng, giờ đang trong quá trình trang hoàng.
Ike và Reuel nghe mà trố mắt há hốc mồm, không ngờ trong một ngày Cordis làm được từng ấy chuyện.
“Sao vậy? Chẳng lẽ trùng ở khu dân nghèo không thể đến bên căn cứ à?” Cordis nghĩ tới nghĩ lui, chuyện có thể có vấn đề thì hình như cũng chỉ là điểm này.
“Không…” Reuel xoa ấn đường: “Chúng tôi sẽ nói cho cậu điều bất ngờ mà chúng tôi chuẩn bị mấy ngày nay để tặng cậu.”
Ike nối lời: “Chúng tôi đều thấy đậu đất rất ngon, nên muốn giúp cậu tìm thêm đầu ra, nhờ trùng nhà(người nhà) hỗ trợ. Kết quả là hậu cần quân đoàn muốn mời cậu trở lại làm đầu bếp.”
“Nếu vào quân đoàn, không biết cậu có kịp xoay xở cửa hàng bên ngoài của cậu không.” Reuel lo lắng.
Vốn định giúp Cordis kiếm thêm nguồn thu, tiện cho mình cũng được thơm lây, không ngờ lại sinh ra vấn đề.
Hôm nay cậu đã chạy đi bao nhiêu nơi, cửa hàng cũng đang trang hoàng, chẳng lẽ bảo cậu bỏ luôn kế hoạch của mình?
Nghe Ike và Reuel nói xong, mắt Cordis càng mở to: “Hậu cần quân đoàn tìm tôi làm đầu bếp? Coi như mời tôi trở lại sao?”